.
Phong Vân Tửu Quán
1 ... 320, 321, 322, 323, 324 - bottom

Hôm nay mình chọc phá quý vị phụ nữ chút nhé! Hehehe...
ĐỜI LÀM VỢ
Lấy chồng sao khổ quá!
Cứ nghĩ được hóa rồng
Ai dè như mang gông
Gồng mình làm mái đẻ
Ba năm mần hai trẻ
Vui vẻ hết họ hàng
Quên tình yêu nồng nàng
Em lên hàng quản lý
Một chồng và hai nhí
Chả còn tí thời gian
Cuộc đời tuy gian nan
Nhưng lòng em không nản
Chân cứng như đá tảng
Bản lĩnh tựa trai hùng
Vẫn ca hát thật sung
Cùng chồng và bè bạn
Dù trời mưa hay hạn
Sông cạn hoặc núi mòn
Em quyết một lòng son
Làm tròn vai "giỏi", "đảm"!
Nhắc ai kém dũng cảm
Sầu thảm phí cuộc đời
Lấy chồng là ơn trời
Tuyệt vời hay khổ quá?
JT-SD

613931 top -


Post nhạc nghe, Đại hiệp.

613932 top -
Sorry Thám hoa.
Mấy lần vào trả lời Thám Hoa cứ bị rớt.
Vụ này chắc phải nhờ admin ra tay thôi.
Hôm nay cũng cả tiếng đồng hồ mới post được bài này. Hic...

613942 top -

Hôm nay nịnh quý bà, quý cô nha.
admin có ủng hộ không?

BIẾT LÀM CHỒNG

Trưa nắng ra hè, phê khói thuốc
Chiều tà vô bếp, nhậu lai rai
Đêm về say khướt, đời nghiêng ngã
Sáng ở công viên, chẳng phải nhà!

Thế thời, thời thế, thời phải thế
Lép vế cho xong, thuận ý bà!
Thân thân, tủi phận, ngày thêm phí
Biết ý, vâng lời, đỡ bị la!

Sáng ra quét dọn, rồi giặt giũ
Trưa thời cơm nước, thủ cho xong
Chiều về tắm táp, thơm thơm tí.
Tối đến xoa chân, đấm bóp bà!

Thân trai bến nước đủ mười hai
Muốn đục hay trong, hỏi lệnh bà
Rượu trà, hút sách chi hại sức
Bướm với ong là tổn hại ta!

Nói nói cho vui chút gọi là
Ráng ráng theo bà, sẽ được tha
Vuốt vuốt, xoa xoa tài nịnh xí
Giỏi giỏi, dang dang, tối nhậu nhà!

Thơ mồi, rượu uống líp ba ga
Tích tịch, tang tang mấy phím đàn
Ca ca, hát hát, đời vui nhỉ?
Tự tự, tình tình ta với ta!


Jimmy - SD, ngày 09/05/2020

613980 top -


Dạo này ra vào khó khăn,nịnh thêm cú nữa nha. Bài này Jimmy đã phổ nhạc, phối bài và thu âm kiểu nhạc vui xong. Nếu quý vị thích thì nhắn Jimmy gởi tặng nha.

VỢ TUI
Vợ tuy chẳng phải họ hàng,
Nhưng mà đã trót đồng sàn phải nghe.
Vợ nhìn nào phải trái me,
Nhưng khi chua chát chỉ e hít hà.
Vợ hăm he cái... tuổi già,
Nhưng mà hổng khoái gọi bà, gọi cô.
Vợ là chiếc lá tía tô,
Nhưng không biết hái, ăn dzô biết liền!
Vợ ta đích thực vợ hiền,
Nhưng suy lầm lỗi là phiền đến ngay.
Vợ thương, ăn uống no say,
Nhưng mà lén phén... đứt bay cù nèo!
Vợ theo ta chẳng sợ nghèo,
Nhưng lương ta lãnh chớ đeo bên mình.
Vợ là tia nắng lung linh,
Nhưng thêm hoa bướm có hình mưa rơi.
Vợ luôn thống lĩnh cuộc chơi,
Nhưng qua vòng khó, anh ơi mời vào!
Vợ khen ta bậc anh hào,
Nhưng kêu giặt giũ, nấu xào chớ la.
Vợ là một khúc dân ca,
Nhưng khi nhịp lỗi thì ra tếch-nồ.
Vợ hằng ghét chốn xô bồ,
Nhưng thích đi sốp, tậu đồ on- lai.
Vợ rằng biết đúng, biết sai,
Nhưng mà vợ đúng, mặc ai sai, tùy!
Vợ không nao núng chuyện gì,
Nhưng làm chồng phải biết vì tại răng?
Vợ truyền, ghét thói hung hăng,
Nhưng khi nổi cáu là xăng cháy nhà.
Vợ luôn giữ phận đàn bà,
Nhưng phận bà nói... chồng là phải nghe!


Jimmy - SD, ngày 8/5/2020

613981 top -

Tới luôn đi anh Jimmy.

613982 top -

Hẹn cochin ngày hôm sau nhé!

613984 top -


Hưởng ứng mùa bầu. Nhà bạn bè Jimmy ai cũng khoe có bầu. Cứ mang tới biếu ăn hoài không hết, đành làm thơ vui tặng họ. Hihihi...

CHUYỆN BẦU BÍ

Bí non cười nhạo bầu cong
Dài thân lủng lẳng lại lông xù xì.
Bầu cười bảo bí biết gì?
Thân dài dễ nắm, lông thì sướng tay!
Nhìn bầu, bí cất tiếng ngay.
Dài sao vừa phải mới hay, mới tài
Lông thì có nhắn có dài
Chứ đâm tua tủa nhìn gai cả người
Bầu bèn ngắm bí cả cười
Mai này thân bí chín mười bầu thôi!
Lên giàn bầu bí phân đôi
Xuống thì dài, ngắn mấy rồi cũng xong
Bầu dù tuy có hơi cong
Nhưng mà bí lớn đừng hòng muốn hơn.
Bầu dài mấy chị sướng rơn
Cầm lên sẽ rõ nguồn cơn thế nào?
Mang về trứng đập ra xào
Bí thì gắng lắm chỉ vào nồi canh!
Bí rằng, cuộc sống mong manh
Dài thì dễ gãy rành rành thế kia.
Mai đây thân xác chia lìa
Bầu còn kiêu hãnh tía lia nỗi gì?
Kề tai bầu, bí thầm thì
Mình huề nhau nhé khoe chi (cho) lùng bùng?
Bầu ơi, thương lấy bí cùng
Ta dù khác giống mà chung một giàn!


Jimmy - SD, ngày 25/07/2020

613987 top -
NHỮNG MẪU CHUYỆN TỪ MỘT CHUYẾN ĐI
Chuyện thứ nhất

DUYÊN
Người bạn gọi cho hắn:
- Này, ông Jimmy! Cuối tháng 2 tui bay qua Cali thăm bạn bè 1 tuần. Ông có thời gian đi cùng tui không?
Hắn trả lời "OK" sau vài giây suy nghĩ.
Người bạn nói tiếp.
- Vậy tui sẽ book vé đến San Diego vào ngày 28/2 và quay về lại nhà vào ngày 8/3/2021
Hắn hỏi:
- Vậy lịch trình Nhân tính sao?
- Ở San Diego một đêm rồi đi Santa Ana + vài địa điểm khác, độ 3 ngày sau về lại San Diego, hôm sau sẽ bay qua Seattle thăm anh em bên đó 3 ngày rồi về lại San Diego gặp bạn bè một tối, sáng thì về lại North Carolina.

Với hắn, được bạn hữu đến thăm là điều hắn luôn mong mỏi, lòng hắn thật vui và ấm áp khi nhận được tin này. Hơn một năm dịch bệnh COVID - 19 hoành hành, cả gia đình hắn sống thu hẹp phạm vi tiếp xúc, cố gắng giữ gìn hết sức cẩn thận, vậy mà cũng bị lây nhiễm. Vợ hắn sức khỏe đã không tốt, sau khi nhiễm bệnh lại càng kém hơn. Chuyện gia đình cũng còn nhiều thứ cần hắn...
Hắn nói với người bạn cho hắn 1 ngày để tính toán, sắp xếp.
"Nữ chủ nhân" của gia đình và các con nghe chuyện chừng rất hiểu và đồng cảm với hắn. Cuộc trò chuyện chỉ độ 10 phút là kết thúc. Hắn vào phòng ôm cái máy tính thì nàng và các con lái xe đi đâu đó. Buổi chiều hôm sau, vali hành lý của hắn đã được chuẩn bị tươm tất với thêm mấy bộ đồ mới và áo ấm được mua sau chuyến shoping hồi xế trưa hôm trước.
Đúng hẹn, hắn gọi cho người bạn bàn thêm mấy chi tiết về chuyến đi.
- Kế hoạch đi Seattle thì giữ nguyên, còn chuyến đi Santa Ana, mình thuê xe làm một chuyến từ San Diego, ghé Santa Ana rồi thuận đường đi loanh quanh thăm thêm bạn bè, sau đó điểm đến là San Jose. Nhân thấy sao?
Sau vài phút bàn bạc, kế hoạch được quyết định như ý.

Lần thứ tư hắn muốn đi thăm San Jose và cũng là lần thứ tư duyên không đến vì khi coi lại ngày, lễ cầu siêu và cúng chay 100 ngày của ba hắn rơi vào ngày 3/3. Kế hoạch phải thay đổi, đã có lần hắn cho Nhân biết không thể đi Seattle. Nhưng với Seattle thì hắn lại hữu duyên. Cái duyên này có được không hoàn toàn ở Nhan Tong hay ở hắn mà là ở tấm lòng hiếu khách, tình cảm của những người bạn ở Seattle. Chỉ một bài viết của chiến hữu có nick name facebook Hồng Hạc cùng những comment trên đó đã khiến hắn đưa ra quyết định.

Ngày 4/3/2021, "hành khách đoàn" của chuyến bay từ San Diego đến Seattle có hắn, chuyến bay đầu tiên hắn đi thăm bạn hữu ở tiểu bang khác sau gần 12 năm ở Mỹ đã khởi hành.

Jimmy Tôn - San Diego, ngày 08/03/2021

614017 top -

NHỮNG MẪU CHUYỆN TỪ MỘT CHUYẾN ĐI
Chuyện thứ hai

SAY!
Hắn là một gã thích kết giao bằng hữu, những cuộc họp bạn đàn đúm, chén thù chén tạc, say tình, say nghĩa, ít khi nào vắng mặt hắn. Có những đêm say, tỉnh giấc nửa khuya, mệt mỏi rả rời hắn tự nhủ "lần sau bớt "sung" một chút, chơi hết mình kiểu này có ngày hết... hơi!". Nhưng đến khi khỏe khoắn, rảnh rỗi lại nhớ bạn bè, hắn lại mời gọi hoặc hăng hái tham gia những cuộc vui tiếp theo. Thời thanh niên sung sức, lúc còn đi học xa nhà, hắn cũng tập tành nhậu nhẹt. Có lần hắn và đứa bạn thân, 2 thằng rủ nhau đi nhậu rượu đế, uống mỗi thằng được chừng hơn 1 xị thì rủ nhau chạy bộ về căn tin trường uống cà phê. Uống chưa hết ly trà đá đường, hắn phê quá làm rớt bể cái ly, thằng bạn cúi xuống lượm miễng bị hắn cho "chó ăn chè" từ đầu xuống chân. Tội nghiệp cả 2 thằng. Thằng tỉnh hôi hám ráng kè thằng say về khu tập thể. Thằng thì muốn được tắm rửa cho sạch sẽ, thằng thì muốn được nằm cho yên thân mà phải chui lủi sau hè, lòng vòng để tránh bị người khác bắt gặp... Sau lần đó hắn không nhậu nữa.

Rồi trời xui đất khiến... Ra trường hắn về một huyện ở vùng sâu dạy học. Ngày nhận nhiệm sở là một ngày mưa, đất trời buồn thỉu, buồn thiu. Hắn phải chờ ở bến sông chợ Mỹ Tú, Sóc Trăng đến chạng vạng tối mới tìm được người xin quá giang về trường. Trời mưa lất phất, màn đêm chập choạng, hai bên bờ sông là những hàng dừa nước, tiếng mái chèo khua nước cộng tiếng côn trùng rên rỉ, ễnh ương ồm oạp làm không gian nó buồn đến não ruột. Hắn bâng khuâng tự hỏi "Buồn quá! Kiểu này không biết chịu được bao lâu đây?"... Thời đó rất nhiều địa phương chưa có điện, trường hắn nhận việc lại ở vùng sâu nên càng tăm tối hơn. Điều may mắn là người dân, phụ huynh, học sinh nơi đây rất quý trọng thầy cô giáo. Hắn buồn chưa đến một tuần thì đã kết giao được vài giáo viên nam và vài anh phụ huynh ở gần trường. Huyện Mỹ Tú lúc đó mỗi lúc hết mưa, nước mặn về là rất vất vả, không có nước ngọt để ăn uống, tắm, giặt. Ở đây, vào mùa mưa, cá tôm thấy mà ham. Ra mấy thửa ruộng gần bờ kinh khi mưa đầu mùa rơi xuống, cá rô xếp hàng lóc lên đồng nhìn sướng mắt, cá chốt thì vô số. Mõi đêm người dân đi chài chỉ cần đem theo 1, 2 cái chài ra sông quăng một lần là mang về gỡ cá cả buổi mới hết. Có lần hắn thấy ham quá nhào xuống đồng bắt cá rô, ngồi bệt xuống nước bị cá chốt đâm nhức buốt bàn tọa, mắc dính luôn trong quần tà lỏn. Đau quá, hắn nhảy lên bờ, nhìn xuống thì hai chân bị đĩa đeo đen như rong bám. Mấy anh phụ huynh dùng nước bọt, vuốt, gỡ đĩa cho hắn mà cười đến nôn ruột...

Mùa mưa qua, nước mặn về, nước sông trong nhìn thấy đáy, cá tôm không còn, thỉnh thoảng chỉ thấy vài con cá lóc lượn lờ mệt mỏi với cái đầu to gấp đôi thân mình. Lúc này là lúc hắn "đau khổ" nhất. Phụ huynh thương hắn, cứ đem gà vịt tới cho, hoặc mời đám giỗ, đám tiệc liên miên. Oái ăm là họ cứ đãi gà, vịt mà mấy món đó hắn chỉ ngửi mùi là đã nôn mửa rồi, làm sao nuốt xuống được? Người dân ở đây họ hiếu khách lắm và nhậu "ve kêu" (ngụ ý là uống nhiều uống đến không còn rượu uống phải tu chai kêu thành tiếng). Hắn sức trẻ, buồn xa nhà, rồi cũng thích mấy anh phụ huynh nên tham gia nhiệt tình hầu như không bỏ sót bữa nào. Lúc đó, sau một vài trận chiến đầu uống rượu suông rất chừng mực, hắn rút kinh nghiệm, luôn thủ trong túi vài bịch đậu phụng da cá và hột dưa dùng làm mồi tham dự những cuộc vui.

Mùa nước mặn ăn cơm với mì tôm, chao, trứng luộc dằm nước muối hoặc trứng chiên nước là món ăn trường kỳ của hắn. Sức thanh niên mà ăn uống kiểu này bụng hắn có thể sôi ùng ục bất cứ lúc nào, ngay cả khi đứng lớp.
Một tối nọ đang ngồi soạn bài giảng, bụng chiên bánh phồng... hắn phát giác một mùi thơm bốc lên ngoài cửa sổ. Cái mùi thơm rất đặc biệt khiến yết hầu hắn cứ ừng ực nâng lên, hạ xuống. Một bóng người xuất hiện bên cửa sổ, tay cầm dĩa thức ăn hỏi hắn.
- Thầy Hoành biết món này là món gì không?
Hắn nhìn rồi đoán:
- Chuột xào lá cách, phải không anh Hai?
Anh Hai cười thật chất phát, biều hắn xuống nhà ăn cơm rồi sẽ biết đúng sai. Hắn thoáng ngại nhưng không cầm lòng được trước sự cám dỗ bốc lên từ đĩa thức ăn, xếp giáo án, theo anh Hai xuống nhà.

Anh Hai tên Hưởng là người thợ lặn mò đáy. Nhưng ảnh ốm nhom ốm nhách, lêu khêu cho nên mọi người đều ảnh là "Hai Cá lẹp". Vui vẻ nhưng ít nói, anh Hai Cá lẹp kêu hắn vào nhà. Căn nhà lá đơn sơ, nền đất nhưng sạch sẽ. Anh đặt dĩa mồi xuống bàn, làm thêm nước chấm, lấy chén đũa, sới nồi cơm có sẵn trên bàn, rồi múc một ca rượu lớn trong cái khạp sau bếp (bà con ở đây thường nấu rượu ở nhà nên hầu như nhà nào cũng có rượu sẵn chứa trong mấy cái khạp), cầm thêm 1 cái ly xoay chừng lên ngồi với hắn.
Rót rượu ra ly, anh Hai hỏi hắn có ăn được thịt chuột không? Hắn trả lời có từng ăn và cũng thích món này. Anh Hai cầm ly rượu lên uống một nửa rồi đưa qua hắn. Chép miệng, gắp một đũa thịt cho vào miệng nhai ngon lành, ảnh nói rượu này mà mần với món này đã lắm! Hắn bắt chước làm theo. Đũa thức ăn vào miệng, hắn nhận ra không phải thịt chuột, nhưng thật thơm và ngon. Biết hắn thắc mắc, anh Hai nói cho hắn biết đây là thịt rắn trun bằm xào lá mướp. Quả thật, hắn chưa bao giờ ăn thịt rắn, nhưng anh Hai làm món này khiến hắn ăn chỉ một lần mà nhớ đời. Đêm đó, nghe anh Hai kễ chuyện nghề lặn, chuyện lưu lạc tha hương của ảnh, rồi chuyện người dân ở đây... Hắn hiên ngang, hứng khởi cưa hết ca rượu, dĩa thịt rắn và con khô cá lóc với anh Hai. Sau buổi tối đó, mỗi dịp đi lặn về hay có đồ ăn gì ngon, anh Hai thường kêu hắn xuống lai rai.

Một dịp khác vào cuối tuần, một anh phụ huynh nhà bên sông rủ hắn qua chơi. Anh là thợ sửa máy đuôi tôm, thứ Năm tên Thắng. Người anh mà đến bây giờ hắn vẫn nhớ những ân tình đã giành cho hắn. Bữa tiệc này cũng có luôn anh Hai Cá lẹp. Anh Năm Thắng hỏi hắn biết ăn thịt chó không? Hắn đáp không cần suy nghĩ là “Không!". Anh Hai Cá lẹp nhìn hắn cười, nhờ hắn chụm lửa cái nồi lớn đang nấu món sau nhà. Mấy ông anh và mấy bà chị thì loay hoay làm thêm vài thứ khác. Nói thêm là phụ nữ vùng này họ nhậu dữ lắm, mấy vị đàn ông dù là cao thủ cũng không phải là đối thủ của họ.
Độ hơn 20 phút sau, thức ăn trong nồi sôi sùng sục, anh Hai Cá lẹp bỏ thêm gia vị gì đó vào nồi, xong lại biểu hắn ráng coi lửa thêm lát nữa. Đến giờ trưa, bụng hắn sôi đua với cái nồi. Lúc này mùi thơm trong nồi bốc ra ngào ngạt, khiến hắn không thể cầm lòng, lén mở nắp nồi coi thử... Mùi thơm bốc lên khiến hắn càng lúc càng thấy thèm thuồng, những âm thanh vang lên trong bụng càng ồn ào hơn.... Anh Năm Thắng vui vẻ nhìn, cười hà hà, nói với hắn thịt chín rồi, vô trong ngồi để ảnh múc vô nhậu.
Trong nhà, một tấm đệm lớn được trải trên nền đất, chén đữa, ly, rượu, nước chấm, gia vị đã bày ra sẵn. Hắn thấy có tương xay, đậu phụng, riềng, ớt bằm, chanh, bắp chuối bào, thân chuối xắt, bánh mì, bún... bày biện sẵn trên đó. Từ sau, cùng anh Năm bưng 2 tô thịt lớn bốc mùi ngào ngạt vào, anh Hai cá lẹp làm cho hắn một chén nước chấm, gắp vào chén hắn một miếng bắp chuối, ít riềng và một miếng thịt, biểu hắn ăn thử. Hăn chợt nhớ anh Năm có hỏi hắn biết ăn thịt chó không? Nên hắn nghi ngại không dám ăn. Mấy bà chị nhìn hắn cười tủm tỉm. Hắn sĩ diện, thu hết can đảm gắp miếng thịt đưa vào miệng... Ui chao...! Nó thơm và ngon không tưởng... Hôm đó hắn say mồi, say rượu và lần đầu tiên trong đời hắn biết món thịt chó xào lăn kiểu dân dã miền Tây Nam Bộ. Mùi vị ấy, đến bây giờ hắn vẫn chưa tìm lại được.

Thời gian cứ vậy trôi qua, tửu lượng hắn nâng tầm đến mức ngang ngửa với mấy ông anh phụ huynh. Mối quan hệ với phụ huynh của hắn ngày cành nhân rộng. Rộng rãi đến mức có thể đêm nào hắn cũng bơi xuồng đến nhà phụ huynh để nhậu, và dù say hay tỉnh đều khỏe khoắn lên lớp đúng giờ không nghỉ buổi nào.
Tuổi trẻ, sung sức, liều lĩnh, lì lợm, hăng hái, cộng với sự hiếu thắng đã khiến hắn một lần phải nằm mê man 2 ngày cuối tuần mới tỉnh vì một cuộc thách rượu của hai nhóm đại diện nhà trai, nhà gái sau đám cưới con một vị phụ huynh. Đến nay đã hơn 30 năm qua mà hắn vẫn còn dị ứng với mùi của món cá lóc nướng trui, mồi nhậu duy nhất của trận chiến bồng bột đó.

Viết lại những kỷ niệm này, hắn biết có nhiều người quen, nhiều bạn hữu sẽ đặt dấu hỏi hoặc nghĩ tại sao hồi đó hắn hư hỏng, nhậu nhẹt say sưa đến vậy? Nhưng với hắn đây là một trong những khoảng thời gian vui vẻ, nhiều kỷ niệm nhất trong 54 năm làm người. Hắn có khoảng thời gian gần 2 năm làm việc ở đây với nhiều tình cảm thật sâu đậm của các anh chị phụ huynh, các em học trò giành cho hắn (có nhiều học trò còn lớn tuổi hơn hắn và còn chọc ghẹo nhau, ghép đôi với hắn). Hắn không thể nào quên những kỷ niệm đẹp đẽ với anh Năm Thắng, anh Hai Cá lẹp, và vài đồng nghiệp ở nơi ấy. Cũng chính vì điều này đã khiến hắn dâng trào cảm xúc khi cùng Nhan Tong về thăm bạn hữu ở Seattle. Nơi thành phố lạnh bên ngoài, ấm áp bên trong này, hắn được bắt tay, ôm vai những anh em đã biết nhau trên 10 năm nhưng chưa lần gặp mặt, được quen biết những anh chị lần đầu tiên gặp gỡ trong đời, nhưng lại giành cho hắn và bạn hắn thật nhiều tình cảm, trân trọng đáng quý. Sức khỏe hắn giờ kém xa lúc xưa nhưng trái tim hắn vẫn đập nhịp đập ngày cũ. Hôi ngộ các chiến hữu cùng phu nhân Hồng Hạc, Joseph Nguyen, Tai Kinh Nguyen, Bí Bếp, Vĩ, Giao, Trí... hắn như trẻ lại, phơi phới tuổi xuân. Được gặp anh chị Jimmy Nguyen, Hao Nguyen làm hắn thêm nhớ hai người anh mà hắn luôn yêu quý, mong có ngày hội ngộ là anh Năm Thắng và anh Hai Cá lẹp. Hắn biết hắn sẽ say, muốn say và cũng biết là hắn sẽ không ngóc đầu dậy nổi vào sáng hôm sau, nhưng hắn vẫn cứ nốc cạn phần của mình hoặc hơn thế nữa...

Hắn mong có dịp lại được say... những cơn say tuyệt vời như thế!

Jimmy Tôn - San Diego, ngày 09/03/2021

614018 top -


NHỮNG MẪU CHUYỆN TỪ MỘT CHUYẾN ĐI
Chuyện thứ ba

NỢ
Từ thuở còn rất nhỏ, hắn đã mê đọc truyện, xem phim trinh thám, kiếm hiệp. Ắt hẳn điều đó đã ảnh hưởng rất nhiều đến cá tính của hắn. Hắn thích kết giao bằng hữu, thuốc lá, cà phê, la cà nhậu nhẹt, đàn đúm, lắm lúc bất cần đời... Hắn thích phân tích, suy luận vấn đề, sự việc, thích chơi game giải đố, tìm đường... thích thể hiện rằng mình hào hiệp. Hắn không nhớ đã đọc bao nhiêu sách truyện nhưng khẳng định đã đọc hết các tác phẩm kiếm hiệp của Kim Dung, Cổ Long, trọn bộ "Sherlock Holmer" của nhà văn Arthur Conan Doyle, rất nhiều tác phẩm của nhiều nhà văn nổi tiếng thế giới như: Agatha Christie, Dan Brown, Sydney Sheldon, Alexandre Dumas cha, Alexandre Dumas con, Victor Hugo... các loại truyện "Tuổi hoa", truyện tranh Xì trum, Lữ Hân, Phi Lục, Lucky Luke V.v... Thời còn cắp sách đến trường, hắn có thể lân la đến từng góc phố, hóc hẽm, tìm tòi, làm quen với bất kỳ ai có cùng sở thích để mượn hoặc đổi truyện về đọc. Hắn là con nghiện nặng thể loại trinh thám, kiếm hiệp, lịch sử nhưng chưa bao giờ nuốt trôi một cuốn tiểu thuyết tình cảm nào... Hắn chưa bao giờ biết tán tỉnh phái đẹp... Đến nay, hắn có thể viết văn, làm thơ, soạn nhạc nhưng chưa bao giờ biết dùng lời lẽ, hay tỏ vẻ ga- lăng làm phụ nữ hài lòng. Lúc còn ngồi ghế phổ thông, học sư phạm, hắn luôn chọc ghẹo, phá phách khiến bọn con gái tránh hắn như tránh tà. 54 mùa lá rụng đã đi qua... Hắn nhớ nhất mùa lá rụng thứ 22 năm đó, mối tình giành cho kẻ phong trần chưa tới, lãng tử không xong, lãng mạng tan tành sợ thành lãng nhách nên đành lãng quên vô tình tìm đến... "Em như tia nắng mặt trời... giữa trưa" can đảm dám chịu đựng sự xui xẻo lãng xẹt ấy chính là "nữ chủ nhân" của hắn, người không quản ngại "khó khăn, gian khổ" lắm lúc thở không hơi cùng hắn cấy nhổ, gieo trồng, thu hoạch một cô, một cậu nay đã và chuẩn bị thành gia lập thất.
Rồi hắn cùng gia đình nhỏ của mình được Ba hắn bảo lãnh sang Mỹ định cư. Tình thương, sự hy sinh của Ba Me đối với gia đình hắn là vô bờ bến, không từ ngữ nào đủ để diễn đạt...

Thắm thoát đã gần 12 năm trôi qua. Nữ chủ nhân của hắn trước kia là một phụ nữ mạnh mẽ, nhanh nhẹn, tháo vát, sau khi đến Mỹ gánh chịu cú sốc, hụt hẫng khi người em gái ở Việt Nam sớm ra đi bỏ lại 2 đứa cháu côi cút tình mẹ, sang chấn tâm lý, stress vì lo lắng, thương nhớ người nhà ở cố hương... bỗng ngã bệnh nặng. Sức khỏe nàng hiện đã khá hơn nhưng vẫn rất dễ đau ốm. Bao kế hoạch, tính toán của hắn tan tành. Ba mẹ hắn, nước Mỹ cho nhiều cơ hội nhưng tiếc thay may mắn chưa mĩm cười với gia đình hắn. Hắn tìm đọc tài liệu, suy nghĩ đủ cách để lo cho con cái học hành, tìm phương chữa trị cho nàng... Không muốn Ba Me bận tâm lo lắng, ưu phiền vì gia đình mình, hắn sống khép kín, tự gồng mình xoay xở hơn 3 năm dài... Hắn thay đổi rất nhiều, sống có trách nhiệm với gia đình hơn. Hắn gần như mãi loanh quanh trong thành phố San Diego của tiểu bang California, thỉnh thoảng mới lái xe lên Garden Grove thăm bạn bè khi có dịp. Hắn có hai lần cùng gia đình lái xe đi Arizona thăm người thân. Công việc của hắn rồi cũng dần ổn định, con cái cũng khôn lớn, trưởng thành. Hắn là một admin của trang web Vietditru.com từ gần 15 năm trước nên bạn hữu của hắn có mặt hầu khắp các tiểu bang của đất nước Hoa Kỳ, dù rằng đa số chưa lần gặp mặt ngoài đời nhưng tình cảm được cất giữ đâu đó tận đáy lòng.

Khi cuộc sống gia đình, sức khỏe của nữ chủ nhân khá hơn, từ một lần tình cờ, hắn có dịp kết giao bằng hữu, quen biết rồi nhận đánh đàn vào những đêm cuối tuần cho vài tụ điểm "Hát với nhau" của người Việt ở thành phố San Diego. Có điều kiện giao tiếp nên bạn hữu của hắn ngày càng nhiều hơn. Lịch nhóm họp lai rai, ca hát của hắn với bạn bè cũng dày hơn kể từ lúc hắn nhảy hãng chuyển làm ca 2, cả tuần có khi không sót đêm nào. Nữ chủ nhân của hắn thương, hiểu và thông cảm nên cũng chẳng "rầy la" chi.

Sức khỏe của một gã đàn ông gần 50 không thể như trai trẻ, lắm lúc"lực bất tòng tâm", hắn tả tơi, bèo nhèo không biết bao nhiêu lần vào hôm sau. Hắn tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không "đua đòi" với chúng bạn nữa, nhưng rồi lại không thể thoát khỏi sự "cám dỗ" từ những lời mời gọi của bằng hữu. "Hào khí" của hắn chỉ bị dập tắt vào cuối năm 2015 sau chuyến về Việt Nam qua. 6 tuần đàn thêm buổi tối vào 2 ngày cuối tuần có khi đến 3, 4 giờ sáng, cộng với 5 tuần xả láng với gia đình, bạn bè ở Việt Nam, múi giờ sinh học thay đổi khi về lại Mỹ, mấy ngày sau hắn bị nhiễm lạnh... Hơn 3 tuần nghĩ mình bị sốt, lạnh, nhức đầu, ho, mất ngủ vì cảm cúm... tự chữa bệnh bằng cách xông hơi, uống thuốc Theraflu, thuốc ho, vitamin các loại... mà cơ thể vẫn cứ dần suy kiệt, bệnh ngày trở nặng. Hắn bị yêu cầu đi chụp hình phổi khi gặp bác sĩ gia đình. Kết quả: Viêm sâu 2 lá phổi, phải uống thuốc đặc trị 10 ngày, uống các loại thuốc khác để điều trị thêm 2 tháng. Kể từ đó hắn không đi đàn kiếm thêm vào những tối cuối tuần nữa. Hắn buộc phải né tránh những cuộc gọi từ những người bạn cùng sở thích, hoặc lời mời của những người bạn thân thiết khác.

Một chặng đường gập ghềnh khác đang hiện ra trước mắt hắn... nhưng hắn tin sẽ vượt qua...!

Việc kết giao nhiều bạn hữu rồi được quý mến là điều hắn thấy mình có nhiều may mắn trong đời. Ở thành phố San Diego hiền hòa này, gia đình hắn được rất nhiều thân hữu về thăm, có nhiều người chưa lần gặp mặt trước đó vẫn nhiệt tình, thân thiết tìm thăm hắn khi có dịp. Hắn không thể nào quên sự "lì lợm nghĩa khí" của anh Khang Thụy với nickname "Batkhatunghi" của Việt di trú, một người anh nhưng luôn coi hắn là bạn. Hắn gọi anh Batkhatunghi là "Thám Hoa" (Thám Hoa đa tình Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan là nhân vât truyền kỳ trong tiểu thuyết kiếm hiệp của nhà văn Cổ Long), anh ấy gọi hắn là "đại hiệp", hắn cũng chẳng biết hắn "đại" hay "hiệp" chỗ nào, nhưng nghe cũng sướng cả người. Thám hoa Batkhatunghi là người bạn (hắn xin được gọi là vậy vì tấm chân tình) đầu tiên chưa lần gặp mặt trước đó đã đơn độc lái xe hơn 8 tiếng từ Sacramento về San Diego chỉ để thăm gia đình hắn. Lúc ấy gia đình hắn 4 người sống tiết kiệm chỉ thuê apartment một phòng để ở. Thám hoa "lì lợm" đến mức về thăm hắn, sau 1 chai bia dùng trong buổi cơm tối, cùng hắn pha trà trò chuyện thâu đêm, rồi chợp mắt chưa đến 3 tiếng, 9 giờ sáng lái xe về lại Sacramento. Hắn đã 4 lần move nhà thì 3 lần Thám hoa Batkhatunghi lái xe về thăm hắn, cũng trò chuyện, tâm sự thâu đêm rồi chợp mắt chưa đến 3 giờ lại lái xe về. Căn nhà hiện hắn đang sống, nếu không vì dịch bệnh COVID-19, hắn tin chắc đã có lần thứ tư hội ngộ. Gần đây hắn mới biết Thám hoa Batkhatunghi bị đau vai kinh niên. Sự "lì lợm nghĩa khí" này quả là một món quà vô giá giành cho hắn.

Nỗi lòng của những người con xa xứ được sưỡi ấm từ những lần họp mặt. Ở Garden Grove thì có anh chị Bác sĩ Long, Khánh Loan, Cao Trần, Thảo Tí hon... sẵn sàng là đầu mối ân cần, tiếp đón tổ chức những cuộc hội ngộ kết nối tình thân giữa thành viên của Việt Di Trú và Xuất Nhập Cảnh, cùng nhiều người con xa xứ khác khắp nơi tìm về... Ở San Diego có hắn, Long DH hân hoan đón chào bằng hữu đến thăm. Hắn không bao giờ quên những lần họp mặt của từng lượt thân hữu phương xa mà gia đình hắn được đăng cai: Anh Hung Viet Can, anh Minh Dung, chị Thanh Vu, Ngoc Trungbis, Hai Pham, Nhan Tong, gia đình Luan Lehuu, My nguyen, Chu Lam Bi, Misa Ton... với những người anh chị, bạn hữu đang sinh sống ở Cali đồng hành: Bác sĩ Long, Khanh - Loan Nguyen, Quỳnh Chi, Gagia Phan (Dinh Phan), Batkhatunghi, Nga Nguyễn (Chauongco), Cao Trần, Thảo Tí Hon,Thao Classic, Quốc TN, Đong Le Nguyen Ba, Nguyễn Linh Trang Dung, Nguyễn Thị Tuyết Hương, Nguyễn Thị Tuyết Linh, Khuong Tran (Lang Van), Phi Long, Tri Tran (Trí Minh07), Andy Tran (Anhxa09), Kiệt Lê, Sau Hai, Thin Bui... ở căn nhà nhỏ của hắn. Hắn thành thật xin lỗi những tiếp đón không chu đáo hay đã sót tên ai đó trên này. Hắn nuối tiếc khi không tham gia được một số lần họp mặt ở nhà anh chị Bác sĩ Long hoặc Cao - Thảo, hắn thật tiếc khi không gặp được Anh Tran ở San Diego vào tháng 1/2021.

Một dịp dù không tham dự được buổi họp mặt thành viên Việt Di Trú, Xuất Nhập Cảnh tại nhà Cao - Thảo nhưng hắn cũng giành được cảm xúc, thời gian viết nên ca khúc "Xích lại gần hơn". Ca khúc này hắn đã hòa âm và đang thu âm, tiếc rằng chưa được cùng bằng hữu xa quê cất cao tiếng hát. Tiếc nhất là chuyến thăm Seattle vừa rồi, hắn đã chuẩn bị bài vở gởi chiến hữu Hồng hạc nhưng lại không tận dụng được thời gian để giao lưu, chia sẻ. Hy vọng sẽ có dịp khác vào một ngày gần nhất.
Hắn luôn nhớ về nhóm "5 người bạn" cùng sinh hoạt trên diễn đàn Việt Di Trú: Quang Vu Dam, Dung Tong, Trung Ngocbis, Nhan Tong và Jimmy Tôn là hắn. Lòng hắn chợt lặng đi khi nhắc đến anh Quang Vu Dam (Vũ Đàm), người bạn đã rời bỏ thế giới này vào ngày 24/03/2016. Hắn mất liên lạc với anh Dung Tong nhưng thường xuyên vẫn gặp anh Ngoc Trungbis trên facebook, vẫn thường viết bài, gọi điện chọc tức Nhan Tong, người thường trầm mình dưới nước mà chưa hề hạ nhiệt.

Trong nhóm 5 người bạn, hắn chưa lần gặp lại anh Dung Tong, Vũ Đàm từ khi các anh định cư Mỹ. Anh Ngoc Trungbis thì có một lần về San Diego "chiến bất phân thắng bại" từ lúc trăng chưa lên đến mặc trời mọc với hắn.

Chỉ có Nhan Tong là người duy nhất hắn không thể lên sân bay Sài Gòn đưa tiễn, vậy mà lại có duyên cùng nhau ở bên này. Đã 3 lần và có thể sắp đến lần thứ tư hắn được thết đãi người bạn đến từ North Carolina những món ăn do "nữ chủ nhân" trổ tài nấu nướng, được giới thiệu thêm vài người bạn thân ở San Diego, lại được thấy chàng Nhân nổi nóng khi bị chọt lét, được tiếp tục nghe mấy lời tự hào đầy tự tin thốt ra từ anh chàng uống rượu bia chưa bao giờ xỉn... Quả thật rất khó để Nhân xỉn khi anh chàng chưa bao giờ biết mùi vị chai bia hay ly rượu thứ năm nó như thế nào trên bàn nhậu... E hèm! Để rồi sáng sớm hôm sau hắn như cái mền rách bị Nhân lôi đầu dậy "bắt ép" đi tập thể dục, uống cà phê, ăn sáng... Dân thể thao, luôn vận động, thích ra biển hóng gió, lên núi cưỡi mây, dạo bước phố phường, ngắm nhìn thắng cảnh... Về thăm hắn thì cùng lắm cũng chỉ đến nhà một vài người bạn chén thù, chén tạc, đàn hát nghêu ngao... May lắm thì được vài món ngon nhâm nhi để làm "động lực" tìm quên sở thích. Vậy mà chàng Nhân vẫn luôn nhớ đến hắn, đúng là "oan gia ngõ hẹp!". Hahaha... Lần thứ 3 Nhân về chơi là lần đầu tiên hắn ngồi máy bay qua thăm chiến hữu ở một tiểu bang khác. Hắn thật sự khâm phục sự kiên nhẫn, nhiệt thành của Nhân trong việc lôi mông hắn ra khỏi thành phố San Diego. Hắn thật sự ngưỡng mộ tình nghĩa của chiến hữu Hồng Hạc và các anh chị ở Seattle, càng thêm quý trọng những thâm tình mà hắn và bạn hữu ở San Diego sắp nhận được từ trái tim ấm áp của những người con "Thành phố mưa"!

Xin được gói ghém chủ đề "NỢ" của bài viết qua mấy dòng:
"Chưa sanh đã nợ mẹ cha
Tuổi đời càng lớn nợ đà càng vương
Nợ người thương ấy chung giường,
Nợ tình bằng hữu, nợ đường ghé thăm
Nợ con cái, nợ tình thâm
Nào như nợ bạc trả dần cũng xong.
Nợ tình sánh tựa núi non
Người sao trả đặng khi lòng chẳng buông?".


Jimmy Tôn - San Diego, ngày 14/03/2021

614019 top -
Phong Vân Tửu Quán
1 ... 320, 321, 322, 323, 324














Ba Chị Em Nhà Họ Tống

. Chương Một:179773
. Chương Hai:179811
. Chương Ba:179897
. Chương Bốn:180323
. Chương Năm:181705
. Chương Sáu:182224
. Chương Bảy:182917
. Chương Tám:183829
. Chương 9 & 10:184498
. Chương 11:184873
. Chương 12 & 13:185676
. Chương 14:185882
. Chương 15:186366
. Chương 16:187121
. Chương 17 & 18:187709
. Chương 19 & 20 End:188463

------------------------------

Papillon Người Tù Khổ Sai

. Chương Một:188968
. Chươnh Hai:189615
. Chương 3 & 4:190319
. Chương 5 & 6:190972
. Chương 7 & 8:191592
. Chương 9 & 10:192233
. Chương 11 & 12:192859
. Chương 13 & 14:193145
. Chương 15 & 16:193765
. Chương 17 & 18:194218
. Chương 19 & 20:194905
. Chương 21 & 22:196420
. Chương 23 & 24:197696
















Cập nhật
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image